Thỉnh Giả
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Thỉnh hạ, Tạm giả, Tạm hạ. Giả là mượn ngày làm việc chung để lo việc riêng; Thỉnh Giả nghĩa là tạm thời được phép ra ngoài làm việc riêng. Sau Thỉnh Giả, trở về Tăng Đường, gọi là Tham giả, Tham hạ. Theo qui định xưa, thời hạn Thỉnh Giả là 15 ngày, quá thời hạn này thì người khởi đơn(Tức người rời bỏ Thiền Viện, Tùng Lâm), về sau, khởi đơn được chuyển đổi làm tạm hạ.Điều Du phương Tham Thỉnh trong Sắc tu Bách trượng thanh qui quyển 5 (Đại 48, 1140 hạ) nói: Hoặc có việc ra vào, phải giữ phép của Tăng Đường, nửa tháng mới được Thỉnh Giả. (...) Nếu người có việc khẩn cấp như sư trưởng, cha mẹ bệnh nặng, qua đời thì không bị chi phối bởi qui định này. Điều Niên trung hành sự trong Oánh sơn thanh qui quyển hạ (Đại 82, 447 hạ) nói: Người không thỉnh hạ mà khởi đơn (không xin phép mà ra khỏi Thiền Viện) thì không được tái tham hạ(tức không được trở lại); vì người đã khinh thường qui luật thì không được Nhập Chúng. [X.điều Quải đáp trong Thiền uyển thanh qui Q. 1.; môn Tùng quĩ trong Thiền Lâm Tượng Khí Tiên].