Thiền Tuỷ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
I. Thiền Tủy. Chỉ cho cốt tủy của đạo Thiền. Cảnh Đức Truyền Đăng Lục quyển 3 (Đại 51, 219 trung) nói: Sau 9 năm, muốn trở về Thiên Trúc, sư(tức Tổ Sư Đạt Ma) mới bảo các Đệ Tử: Đã đến lúc, các ngươi mỗi người hãy nói sở đắc của mình. Bấy giờ, Đệ Tử là Đạo Phó thưa rằng: Như chỗ thấy của con thì không chấp văn tự, cũng không lìa văn tự, đó là đạo dụng. Sư nói: Ông được phần da của ta. Ni Tổng Trì thưa: Nay chỗ hiểu của con như ngài Khánh Hỉ thấy cõi Phật A Súc, một khi thấy rồi không còn thấy lại nữa. Sư nói: Ngươi được phần thịt của ta. Ngài Đạo dục thưa: Bốn Đại vốn không, 5 ấm chẳng phải có, như chỗ thấy của con thì không có một pháp nào để được cả. Sư nói: Ông được phần xương của ta. Cuối cùng, ngài Tuệ khả sau khi Lễ Bái, đứng yên tại chỗ. Sư nói: Ông được phần tủy của ta.
II. Thiền Tủy. Tên khác của kinh Lăng nghiêm. [X. Lăng nghiêm cú giảng lục Q. 1.].
II. Thiền Tủy. Tên khác của kinh Lăng nghiêm. [X. Lăng nghiêm cú giảng lục Q. 1.].