Thiền Tử

《禪子》 chán zi

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tên gọi khác của người tin Phật, tăng lữ, hay chỉ cho người hành Thiền. Như trong bài thơ Văn Chung () của tăng Kiểu Nhiên (, ?-?) nhà Đường có câu: “Vĩnh dạ nhất Thiền Tử, linh nhiên tâm cảnh trung (, suốt đêm một Thiền Khách, An Nhiên tâm cảnh trong).” Hay trong Ngốc Am Phổ Trang Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 71, No. 1418) quyển 1, phần Vân Cư Ngữ Lục (), có đoạn: “Thiền Tử lâm xuyên Hóa Đạo quy, Nhập Môn nhất tiếu triển song mi, phá Vi Trần xuất đại Kinh Quyển, đả cổ chùy chung báo chúng tri (, Thiền giả đến sông Hóa Đạo về, mỉm cười vào cửa dương hàng mi, phá bụi trần tung bao Kinh Quyển, đánh trống rung chuông báo chúng hay).” Hoặc trong Liễu Am Thanh Dục Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 71, No. 1414) quyển 7, bài Thứ Vận Tống Mãn Trấn Thành Khang Tứ Thượng Nhân (滿), lại có đoạn: “Thiền Tử tâm như mãn Nguyệt Minh, định Càn Khôn cú hợp tướng trình, tam thiên lí ngoại thân huề thủ, cửu khúc Hoàng Hà triệt để thanh (滿, Thiền tăng tâm như trăng sáng tinh, định Càn Khôn câu hợp tướng trình, ba ngàn dặm ngoài cùng tay nắm, chín khúc Hoàng Hà tận đáy trong).”