Thiền Trấn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Một thứ đạocụđược đặt ở trên đầu dùng để chống ngủ gật lúc tọa thiền. Thích Thị Yếu Lãm quyển hạ (Đại 54, 297 trung) nói: Thiền Trấn được làm bằng thanh gỗ, dùi một cái lỗ ở giữa, xỏ sợi dây nhỏ quàng vào tai, để ở trên đầu cách trán 4 đốt ngón tay. Nếu người tọa thiền ngủ gật thì đầu nghiêng, Thiền Trấn sẽ rơi làm cho tỉnh ngủ. Đức Phật dạy: Nếu rơi1 lần cho duỗi 1chân, nếu rơi 2 lần cho duỗi 2 chân, nếu rơi 3 lần thì cho đứng dậy đi dạo. Tượng vẽ Đại sư Thiên thai Trí Khải có đặt loại Thiền Trấn này. [X.luật Thập tụng Q. 40.; luận Đại trí độ Q. 41.; Thích Thiền Ba La Mật Thứ Đệ Pháp Môn Q. 2.; Tứ phần luật san phồn bổ khuyết hành sự sao Q.hạ, phần 2; Tứ phần Luật Hành sự sao tư trì kí Q.hạ, phần 2; Pháp uyển châu Q. 32.; Khí vật môn trong Thiền Lâm Tượng Khí Tiên].