Thiên Quan

《天官》 tiān guān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tên gọi của một trong ba vị Tam Quan Đại Đế (), tức Thiên Quan Đại Đế (), còn gọi là Thượng Nguyên Tứ Phước Thiên Quan Nhất Phẩm Tử Vi Đại Đế (), và hai vị kia là Trung Nguyên Xá Tội Địa Quan Nhị Phẩm Thanh Hư Đại Đế (), Hạ Nguyên Giải Ách Thủy Quan Tam Phẩm Động Âm Đại Đế (). Từ thời Thượng Cổ, tại Trung Quốc đã có nghi lễ tế trời, đất và nước rồi. Ba vị Đại Đế này được thần cách hóa chỉ dưới Ngọc Hoàng Thượng Đế () một bậc, chuyên chưởng quản việc phước lộc, Tội Ác và giải trừ tai ách của con người. Trong dân gian vẫn truyền tụng rằng: “Thiên Quan hảo lạc, Địa Quan hảo nhân, Thủy Quan hảo đăng (, Thiên Quan thích vui, Địa Quan thích người, Thủy Quan thích đèn).” Thượng Nguyên (, rằm tháng giêng), Trung Nguyên (, rằm tháng bảy) và Hạ Nguyên (, rằm tháng mười) là ba ngày tế hội của ba vị Đại Đế này. Thiên Quan Đại Đế lệ thuộc vào Ngọc Thanh Cảnh (), do 3 khí xanh, vàng, trắng mà kết hợp thành, tổng chủ quản các đế vương trên trời. Mỗi năm vào ngày rằm tháng giêng, vị này thường giáng phàm xem xét tội phước của con người, nên có tên là Thiên Quan Tứ Phước (, Quan Trời Ban Phước). Có nhiều truyền thuyết khác nhau liên quan đến vị này. Có thuyết cho rằng ông là Nghiêu Đế (); do vì nhà vua có lòng nhân lớn nên được phong làm Thiên Quan, phụng mạng Ngọc Hoàng Thượng Đế, xem xét việc tốt xấu của con người. Nghiêu Đế họ là Y Kì (), tên Phóng Huân (), con vua Khốc (), em của vua Chí (). Khi Chí lên ngôi vua thì phong cho Nghiêu là (), rồi đổi tên là Đường (); nên được gọi là Đào Đường (). Tương truyền Đường Nghiêu () có dung mạo rất quái dị, lông mày có 8 sắc màu, tai có 3 lỗ thông. Khi vua Chí nhường ngôi cho Nghiêu thì bốn phương xuất hiện hung thần, Ác Khí, làm nguy hại đến tánh mạng của bá tánh. Nhà vua bèn sai Hậu Nghệ (羿) đến hàng phục hung thần kia. Ông tóm thâu gió lớn nơi sông hồ, chém chết mãnh thú ven hồ Động Đình (), thâu tóm độc xà và làm cho dân chúng được yên ổn. Vua Nghiêu lại vẽ ra bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông, chế định một năm có 12 tháng. Sau khi tại vị được 98 năm, vua Nghiêu truyền ngôi vị lại cho Thuấn (), hưởng thọ 177 tuổi; được tôn xưng là Thiên Quan Tứ Phước Thần (). Trong Đạo Giáo tôn sùng ông là Thượng Nguyên Nhất Phẩm Tứ Phước Thiên Quan Đại Đế (). Thuyết khác cho rằng Thiên Quan là vị quan thường tâu những lời can gián lên nhà vua tên Đường Hoằng () dưới thời Chu U Vương (, tại vị 781-771 tcn). Ông cùng với Cát Ung (), Chu Thật () từ quan và sống cuộc đời vui thú điền viên. Đến thời Tống Chơn Tông (, tại vị 997-1022), cả ba được phong làm Thiên Quan, Địa Quan, Thủy Quan và được tế tự hàng năm. Cũng có truyền thuyết giải thích rằng từ khi Trương Thiên Sư (, 34-156, tức Trương Đạo Lục [], tự là Phụ Hán [], cháu đời thứ 8 của Trương Lương [], xuất thân Phong Huyện [], Tỉnh Giang Tô []) khai sáng Đạo Giáo về sau, dân gian mới bắt đầu biết cúng tế ba vị Thiên Quan, Địa QuanThủy Quan. Ngoài ra, có thuyết lại cho rằng Ngôn Vương Gia () có 3 người con gái, đem gả cho Trần Tử Thung () làm vợ; mỗi người lại Hạ Sinh một người con, có bẩm tính khác thường. Nguyên Thỉ Thiên Tôn () phong cho 3 người này làm Thiên Quan, Địa Quan, Thủy Quan và ra lệnh cho họ cai quản ba cõi. Trong Thái Thượng Tam Nguyên Tứ Phước Xá Tội Giải Ách Tiêu Tai Diên Sanh Bảo Mạng Diệu Kinh (), phần Thiên Quan Bảo Cáo () của Đạo Giáo có đoạn: “Chí Tâm quy mạng lễ: Huyền Đô Nguyên Dương, Tử Vi Cung trung, bộ Tam Thập Lục Tào, giai Cửu Thiên vạn chúng, khảo hiệu Đại Thiên Thế Giới chi nội, lục tịch Thập Phương Quốc Độ chi trung; phước bị Vạn Linh, chủ kiêm sanh Thiện Ác chi tịch; ân đàm Tam Giới, trí Chư Tiên thăng giáng chi ty, trừ vô vọng chi tai, giải thích túc ương, thoát Sanh Tử chi thú, cứu bạt u khổ, quần sanh thị lại, xuẩn động hàm khang, Đại Bi Đại Nguyện, Đại Thánh đại từ, Thượng Nguyên Cửu Khí, Tứ Phước Thiên Quan, Diệu Linh Nguyên Dương Đại Đế, Tử Vi Đế Quân (宿, Một lòng quy mạng lễ: Huyền Đô Nguyên Dương, trong Tử Vi Cung, cai quản 36 bộ quan, nhiếp chín ngàn vạn chúng, giám sát trong khắp Thế Giới Đại Thiên, xét hồ sơ mười phương Quốc Độ, chủ quản hồ sơ Thiện Ác con người, phước nhuần vạn sinh, chủ kiểm soát hồ sơ Thiện Ác; ơn ban Ba Cõi, quản lý Chư Tiên lên xuống, trừ các tai họa, giải trừ oan khiên đời trước, thoát khỏi đường Sanh Tử, cứu bạt Khổ Ách, Chúng Sanh nương tựa, Động Vật đều yên, Đại Bi Đại Nguyện, Đại Thánh đại từ, Thượng Nguyên Cửu Khí, Tứ Phước Thiên Quan, Diệu Linh Nguyên Dương Đại Đế, Tử Vi Đế Quân).”