Thiên Nhĩ

《天耳》 tiān ěr

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tai trời. Tức các người trời ở cõi Sắc lấy 4 tĩnh lự căn bản làm chỗ nương, được nhĩ căn tịnh sắc do 4 Đại Chủng cõi Sắc tạo thành, gọi là Thiên Nhĩ. Thiên Nhĩ có năng lực nghe được tất cả âm thanh của người, của Phi Nhân, xa gần, thô tế...