Thiên Mục

《天目》 tiān mù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Temmoku, 1245-1308 hay 1337 [?]: vị Tăng của Nhật Liên Tông, sống vào khoảng cuối thời Liêm Thương, húy là Thiên Mục (), Nhật Thạnh (); hiệu là Mỹ Nùng A Xà Lê (), Thượng Pháp Phòng (); xuất thân vùng Tĩnh Cương (, Shizuoka). Năm 1281, ông theo Xuất Gia với Nhật Liên, rồi sau khi thầy qua đời; ông chủ xướng về Nghĩa Bổn Tích Thắng Liệt, và luận nạn với 6 vị lão Tăng hàng đầu của Nhật Liên. Sau ông khai sáng ra Diệu Hiển Tự () ở vùng Tá Dã (, Sano), Hạ Dã (, Shimotsuke); Diệu Quốc Tự () ở Phẩm Xuyên (, Shinagawa), Võ Tàng (, Musashi, thuộc Tokyo), và Bổn Môn Tự () ở Tiểu Thắng (), Thường Lục (, Hitachi). Đời sau mới lấy mấy chùa này làm cứ điểm cho Phái Nhất Mục mà Hóa Đạo. Trước tác của ông có Viên Cực Thật Nghĩa Sao () 2 quyển, Bổn Tích Vấn Đáp Thất Trùng Nghĩa ().