Thiên Lợi Hưu

《千利休》 qiān lì xiū

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Sen-no-Rikyū, 1522-1591: vị tổ khai sáng ra Trà Đạo Nhật Bản, sống vào khoảng giữa hai thời đại Chiến Quốc (, Sengoku) và An Thổ Đào Sơn (, Azuchimomoyama), húy là Tông Dị (), hiệu Lợi Hưu (), Phao Thuyên Trai (), Bất Thẩm Am (), xuất thân vùng Hòa Tuyền (, Izumi, thuộc Ōsaka-fu []). Ban đầu ông theo học với mấy nhân vật nỗi tiếng về trà như Đạo Trần () và Thiệu Âu () ở vùng Hòa Tuyền, kế đến tham vấn Thiền với Đại Lâm Tông Sáo (), Tiếu Lãnh Tông Hân (), và thành công trong việc sáng tạo ra loại hình thức uống trà trong tĩnh lặng gọi là Wabicha () để thấu triệt tận cùng tinh thần của Thiền. Ông cũng đã từng phục vụ cho hai Tướng Quân Chức Điền Tín Trưởng (, Oda Nobunaga) và Phong Thần Tú Cát (, Toyotomi Hideyoshi) với tư cách là Thiền tăng pha trà. Đến năm 1587, ông đã cùng với Kim Tỉnh Tông Cửu (), Tân Điền Tông Cập () đóng vai trò người ngồi hầu sau lưng Tú Cát trong Đại Hội Trà Bắc Dã, và được xem như là bậc trà tượng số một trong thiên hạ. Vào năm 1589, theo lời khuyên của Cổ Khê Tông Trần (), ông đem an trí tiêu tượng của mình ở Sơn Môn Đại Đức Tự (, Daitoku-ji). Tương truyền rằng cũng chính vì việc làm nầy mà ông tạo nên mối nghi ngờ cho Tú Cát, nên ông đã dùng đao tự vẫn.