Thiên Hải

《天海》 tiān hǎi

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Tenkai, 1536-1643: vị tăng của Thiên Thai Tông Nhật Bản, sống vào khoảng thời đại An Thổ Đào Sơn () và đầu thời Giang Hộ, vị tổ thời Trung Hưng của Thiên Thai Tông, húy là Tùy Phong (), Thiên Hải (), hiệu Nam Quang Phường () và Trí Lạc Viện (), Thụy Hiệu là Từ Nhãn Đại Sư (), xuất thân vùng Fukushima-ken (). Ông Xuất Gia lúc 11 tuổi, đến năm 14 tuổi thì lên Tỷ Duệ Sơn (, Hieizan), theo học Thiên Thai với Thật Toàn (), Câu Xá với Tôn Thật (), rồi Tam Luận và Pháp Tướng với Thật Không (). Sau khi Chức Điền Tín Trưởng (, Oda Nobunaga) đốt cháy toàn bộ Tỷ Duệ Sơn, ông dẫn đồ chúng đến nương náu nơi Võ Điền Tín Huyền (, Takeda Harunobu) ở vùng Giáp Phỉ (, Kai). Từ đó về sau, ông từng đến trú ở Bất Động Viện (), rồi Hỷ Đa Viện () vùng Võ Tàng (, Musashi, thuộc Saitama-ken []). Đến năm 1607, ông trở về sống tại Nam Quang Phường trên Tỷ Duệ Sơn, rồi Nỗ Lực tập trung cho việc phục hưng Sơn Môn. Năm 1616, ông được cử làm Đại Tăng Chánh, rồi cùng năm đó, ông lấy nghi Nhất Thật Thần Đạo để làm lễ an táng cho Gia Khang (, Ieyasu). Vào năm 1624, ông kiến lập Khoan Vĩnh Tự () ở Đông Duệ Sơn () và làm tổ Khai Sơn của chùa này. Ông được sự tín nhiệm của 3 đời Tướng Quân Gia Khang, Tú Trung và Gia Quang; nên thường tham gia bàn chính sự trong Mạc Phủ, và lần đầu tiên đã thống chế các phái của Thiên Thai Tông Nhật Bản. Trước tác của ông để lại có Nhất Thật Thần Đạo Bí Quyết () 1 quyển, Dị Bộ Kiến Văn Thuật Ký Định Thư () 1 quyển, v.v.