Thể Tướng

《體相》 tǐ xiāng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho thể và tướng. Bản Chất không thay đổi, làm chỗ dựa cho Hiện Tượng Sai Biệt, gọi là Thể; Hiện Tượng Sai Biệt nương vào thể mà hiện ra bên ngoài, gọi là Tướng. Thể là Pháp Tính có tính cách nhất, tuyệt đối, vô hạn, Chân Thường; cònTướng là pháp tướng có tính cách phi nhất, tương đối, hữu hạn, vô thường. Về Thể và Tướng thì giữa Tông Pháp tướng và tông Pháp Tính nói có khác nhau. Tông Pháp tướng cho rằng ngoài tướng năng y ra còn có thể sở y; tức ngoài tướng vạn hữu thuộc Y tha khởi còn có Chân Như thuộc Viên thành thực làm sở y, như ngoài cây cỏ còn có đất đai làm chỗ nương. Còn tông Pháp Tính thì chủ trương Tướng năng y tức là Thể sở y, mà tướng vạn hữu thuộc Y tha chính là chân thể của Viên thành thực.