Thế Trí Biện Thông

《世智辯聰》 shì zhì biàn cōng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Trí thông minh sắc sảo về mặt Thế Tục của Phàm Phu, 1 trong 8 nạn. Người Phàm Phu chỉ ham mê học tập kinh sách Ngoại Đạo, không có khả năng tin nhận Chính Pháp xuất thế, trở thành chướng nạn cho việc tin hiểu Phật Đạo. Cũng có người cho rằng Thế Trí Biện Thông là giàu kiến thức Thế Gian, giỏi biện luận, khéo xử thế. Đại Thừa Nghĩa Chương quyển 8 (Đại 44, 629 thượng) nói: Vì Thế Trí Biện Thông chỉ làm tăng thêm điều ác cho nên gọi là Nạn, Tà Kiến này trái với Chính Đạo.