Thế Thiện
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Thế Tục thiện. Chỉ cho Thiện Căn Thế Gian. Tức giữ 5 giới, làm 10 điều thiện sẽ được Thiện Căn quả Báo Sinh ở cõi người, cõi trời, gọi là Thế Thiện. Tất cả Thiện Pháp Hữu Vi đều gọi là Thế Tục thiện, đối lại với Thiện Pháp Vô Vi (Thắng Nghĩa Thiện, cũng chính là Chân Như). Cứ theo Duy Thức Luận thuật kí quyển 3, phần cuối, Thiện Pháp Hữu Vi tuy có khả năng mang lại quả thiện, nhưng chưa thoát khỏi những Hiện Tượng do Nhân Duyên hòa hợp sinh ra như sinh, trụ, dị, diệt..., cò Thiện Pháp Vô Vi thì lìa hẳn Sinh Diệt, Thường Trụ bất biến, vì thế được gọi là Thắng Nghĩa Thiện. Lại Thế Thiện cũngđồng với Thế Phúc trong 3 phúc, tức là tuy chưa từng được nghe Phật Pháp nhưng tự thực hành các Thiện Pháp như Hiếu Dưỡng, nhân nghĩa, lễ trí tín... thì cũng xứng đáng được gọi là thiện trong Thế Tục, cho nên gọi là Thế Thiện.