Thất Pháp Bất Khả Tị

《七法不可避》 qī fǎ bù kě bì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho 7 Pháp Không thể tránh khỏi, đó là: Sinh, già, bệnh, chết, tội, phúc, Nhân Duyên. Pháp Uyển Châu Lâm quyển 69 giải thích:
1. Sinh bất khả tị: Nương vào Nghiệp Nhân Thiện Ác đời trước mà sinh ra đời này chịu Quả Báo khổ, vui không thể tránh khỏi.
2. Lão bất khả tị: Đã có sinh thì không thể tránh khỏi già.
3. Bệnh bất khả tị: Đã có sinh thì không thể tránh khỏi tật bệnh.
4. Tử bất khả tị: Đã có sinh thì không thể tránh khỏi chết.
5. Tội bất khả tị: Đã tạo nhiều nghiệp tội thì không thể tránh khỏi quả khổ Ác Đạo.6. Phúc bất khả tị: Đã tạo nghiệp thiện thì không thể tránh khỏi quả vui Thiện Đạo.7. Nhân Duyên bất khả tị: Do nhân như thế, hòa hợp với duyên như thế mà sinh ra quả lành dữ, họa phúc, nghèo giàu, thọ yểu... là Đạo Lí tự nhiên, không thể tránh khỏi.