Thất Chủng Thực

《七種食》 qī zhǒng shí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bảy thứ thức ăn của mắt, mũi, lưỡi, thân, ý và Niết Bàn. Tức mắt lấy ngủ làm thức ăn, tai lấy tiếng làm thức ăn, mũi lấy mùi thơm làm thức ăn, lưỡi lấy vị làm thức ăn, thân lấy trơn láng làm thức ăn, ý lấy pháp làm thức ăn và Niết Bàn lấy không buông lung làm thức ăn. Vì 7 thứ trên có Công Năng làm Lợi Ích cho thân tâm, nuôi lớn và phát triển thân tâm, nên gọi là Thực.