Thập Tứ Sắc

《十四色》 shí sì sè

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho 14 Sắc Pháp, tức là 5 căn, 5 cảnh và 4 đại đất, nước, lửa, gió, được lập ra trong luận Thành thực quyển 3. Luận Thành thực cho rằng 4 trần sắc, hương, vị, xúc là thực sắc năng tạo, nhờ 4 trần này mà thành4đại đất, nước, lửa, gió; đồng thời, 5 căn mắt, tai, mũi, lưỡi, thân từ 4 đại này mà thành, do các pháp này cọ xát nhau mà có tiếng, cho nên 10 pháp: 4 đại, 5 căn và tiếng đều là giả sắc, giả thật hợp chung thành 14 sắc. Nhưng phẩm Phân Biệt căn trong luận Câu xá quyển 4 thì cho rằng 4 đại là thực sắc, thuộc về Xúc cảnh, cùng với căn, cảnh sở tạo đều là thực sắc.