Thanh Tịnh Thân
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chỉ cho thân Phật thanh tịnh, không có Cấu Nhiễm. Thân Quang Minh thanh tịnh nói trong phẩm Pháp sư kinh Pháp hoa và Pháp Thân Thanh Tịnh nói trong kinh Hoa nghiêm quyển 42 (bản dịch mới) đều thuộc Thanh Tịnh Thân. Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Kí quyển 8 (Đại 35, 275 hạ) nói: Bên sung mãn tịnh đức, gọi là Thanh Tịnh Thân [X. Hoa Nghiêm Kinh tùy sớ diễn nghĩa sao Q. 4.].