Thanh Long

《青龍》 qīng lóng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tên gọi của cây đao báu được Quan Công thường đeo bên mình, còn gọi là Thanh Long Yển Nguyệt Đao (). Nhờ cây đao này, Quan Công đã từng tạo những chiến công hiển hách như chém Hoa Hùng (), Phách Nhan Lương (), Tru Văn Xú (), v.v.; cho nên người Trung Quốc cũng thần thánh hóa và xem nó như là Tướng Quân Võ Thánh. Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa (), hai người con của Quan Công là Quan Hưng () và Quan Sách () cũng cầm cây đao này. Như trong bài thơ Quá Ngũ Quan Trảm Lục Tướng () có câu: “Quải ấn phong kim từ Hán tướng, tầm huynh diêu vọng viễn đồ hoàn, mã kỵ Xích Thố hành thiên lý, đao yển Thanh Long xuất ngũ quan (, treo ấn niêm phong thôi Hán tướng, tìm anh xa tít muôn dặm đàng, cỡi ngựa Xích Thố đi vạn nẻo, Thanh Long đao xếp ra cửa quan).” Sau này, khi điêu khắc hay tạc vẽ Hình Tượng của Quan Công đều có hình tay cầm cây Thanh Long Yển Nguyệt Đao này. Ngoài ra, Thanh Long còn gọi là Thương Long (). Trong truyền thống văn hóa của Trung Quốc, Thanh Long là một trong Tứ Tượng (). Căn cứ học thuyết Ngũ Hành, Thanh Long đại biểu cho loại linh thú ở phương Đông, là con rồng có màu xanh. Phương Vị của sao này nằm ở phương Đông, đại biểu cho mùa Xuân. Trong 28 chùm sao theo quan niệm của Trung Quốc, Thanh Long là tên gọi chung của 7 ngôi sao ở phương Đông, gồm: Giác (), Cang (), Để (), Phòng (), Tâm (), Vĩ () và Ky (). Hình trạng của 7 ngôi sao này rất giống một con rồng. Trong phần Tạp Ứng () của Bão Phác Tử () có đề cập đến Tiên Kinh () chỉ dẫn cho cách khi vẽ hình Thái Thượng Lão Quân thì bên trái phải có 12 con Thanh Long, bên phải có 26 con Bạch Hổ, phía trước 24 con Châu Tước và phía sau là 72 Huyền Võ. Sau này, Tứ Tượng được nhân cách hóa và phong hiệu như vậy. Theo Bắc Cực Thất Nguyên Tử Diên Bí Quyết () cho biết rằng Thanh Long hiệu là “Mạnh Chương Thần Quân ()”, Bạch Hổ hiệu “Giám Binh Thần Quân ()”, Châu Tước là “Lăng Quang Thần Quân ()” và Huyền Võ là “Chấp Minh Thần Quân ().” Trong cuốn Nhạc Dương Phong Thổ Ký () của Phạm Trí Năng () nhà Tống có đoạn rằng: “Lão Tử từ hữu nhị thần tượng, vị Thanh Long, Bạch Hổ(, tại đền thờ Lão Tử có hai tượng thần là Thanh LongBạch Hổ).” Bên cạnh đó, trong Thường Thục Tư Chí (), Thiên Thư Tự Quan () của Diêu Tông Nghi () cũng có ghi rằng: “Trí Đạo Quán Sơn Môn nhị đại thần, tả vi Thanh Long Mạnh Chương Thần Quân, Hữu Vi Bạch Hổ Giám Binh Thần Quân (, đặt tại Sơn Môn của Đạo Quán hai tượng thần lớn, bên trái là Thanh Long Mạnh Chương Thần Quân, bên phải là Bạch Hổ Giám Binh Thần Quân).” Thái Thượng Hoàng Lục Trai Nghi () quyển 44 nhà Minh gọi 7 ngôi sao Thanh Long ở phương Đông là “Giác Tú Thiên Môn Tinh Quân (宿), Cang Tú Đình Đình Tinh Quân (宿), Đê Tú Thiên Phủ Tinh Quân (宿), Phòng Tú Thiên Tứ Tinh Quân (宿), Tâm Tú Thiên Vương Tinh Quân (宿), Vĩ Tú Thiên Kê Tinh Quân (宿), và Ky Tú Thiên Luật Tinh Quân (宿)”. Về Hình Tượng của Thanh Long, Đạo Môn Thông Giáo Tất Dụng Tập () quyển 7 có giải thích rằng: “Rồng nhả mây nuốt khí, phun sấm sét phát ra tiếng, bay khắp Tám Cực, chu du Tứ Minh.” Lại nữa, bộ Linh Cấp Thất Thiêm () quyển 72 có dẫn rằng: “Thanh Long là Giáp, Ất, Mộc, Thủy, Ngân ở phương Đông, lắng trong mà không chút gợn, quậy lên mà không đục, đến gần không thể lấy được, cách xa chẳng thể bỏ qua, tiềm tàng biến hóa vô tận, nên gọi là rồng”. Tục ngữ có câu rằng: “Nam tánh sanh Thực Khí vô âm mao, tại Quá Khứ dã khiếu Thanh Long (, người nam sanh ra dương vật không có lông, tại vì đời trước gào thét Thanh Long).” Ngoài ra, dân gian thường cho rằng rồng có tánh dâm, nên khi nó hòa hợp với bò thì sinh ra kỳ lân, với con heo thì sinh ra con voi.