Thanh Duyên
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Thanh độc. Từ gọi chung Thanh Văn Thừa và Duyên Giác Thừa. Thanh Văn chỉ cho người lắng nghe tiếng thuyết giáo của đức Phật mà hiểu rõ lí 4 đế, đoạn trừ Kiến Hoặc và Tư hoặc, nhập Niết Bàn. Duyên Giác chỉ cho người quán xét lí 12 Nhân Duyên mà Đoạn Hoặc chứng lí, hoặc nhân cảnh duyên bên ngoài như hoa rơi, lá rụng mà tự thấy lẽ vô thường, nhờ đó mà Đoạn Hoặc chứng lí. [X. Đại Thừa Nghĩa Chương Q. 17.]. (xt. Duyên Giác, Thanh Văn).