Thân Tâm Thoát Lạc

《身心脫落》 shēn xīn tuō luò

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

shinjindatsuraku: thoát lạc () nghĩa là cởi bỏ đi, nới lỏng, nghĩa là cả thân cũng như tâm đều thoát ly khỏi mọi ràng buộc, và đạt đến tận cùng cảnh giới của đại ngộ. Đạo Nguyên cho rằng Pháp Môn Chỉ Quản Đả Tọa (, shikantaza)Thân Tâm Thoát Lạc, không phải thông qua môi giới của Tọa Thiền mà đạt đến cản giới giác ngộ, mà chính hình thức của Tọa Thiền là bóng dáng của Thân Tâm Thoát Lạc. Trong Bảo Khánh Ký () có đoạn rằng: “Tham Thiền giả, Thân Tâm Thoát Lạc dã; bất dụng Thiêu Hương Lễ Bái Niệm Phật tu sám Khán Kinh, chỉ quản đả tọa nhi dĩ (, người Tham Thiền thì [cần phải] thân Tâm Giải Thoát, không cần phải đốt hương, Lễ Bái, Niệm Phật, Sám Hối, hay đọc kinh làm gì; chỉ chuyên tâm ngồi Thiền mà thôi).”