Thân Huyên

《親萱》 qīn xuān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: từ chỉ cho người mẹ. Huyên () là loại cây cỏ sống lâu năm, Huyên Thảo () là loại Kim Châm (), tương truyền khi ăn vào thì làm cho người ta quên đi ưu sầu, phiền muộn; nên được gọi là Vong Ưu Thảo (, Cỏ Quên Buồn) và thường được dùng thay thế cho người mẹ. Nơi người mẹ cư ngụ được gọi là Huyên Đường (), tức là nơi có trồng nhiều loại cỏ Huyên để giúp cho mẹ quên đi mọi ưu phiền. Cho nên “Thân Huyên dĩ thệ ()” có nghĩa là mẹ hiền đã qua đời.