Thân Duyên

《親緣》 qīn yuán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Duyên gần gũi. Chỉ cho mối quan hệ mật thiết giữa đức Phật A di đà và Hành Giả Niệm Phật, là 1 trong 3 duyên. Hằng ngày nếu Hành Giả miệng Thường Niệm Phật thì Phật liền nghe; thân thường Lễ Kính Phật thì Phật liền thấy, tâm thường nghĩ đến Phật thì Phật liền biết, ý thường nhớ nghĩ đến Phật thì Phật cũng thường nhớ nghĩ đến Hành Giả. Như vậy thì 3 nghiệp của Phật và 3 nghiệp của Hành Giả không lìa bỏ nhau, mối quan hệ khắng khít này gọi là Thân Duyên. (xt. Tam Duyên).