Tham Thỉnh

《參請》 cān qǐng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Chỉ cho việc Đệ Tử thưa hỏi và nhận lãnh lời chỉ dạy của Thầy, cũng như nghĩa tham vấn Thỉnh Ích, Tham Thiền Biện Đạo. Lâm Tế Lục Khám Biện (Đại 47, 504 trung) nói: Ngài Kính Sơn có năm trăm chúng, nhưng ít có người Tham Thỉnh. Ngoài ra, đến chỗ của Thầy thưa hỏi về ý chỉ sâu xa của Phật Pháp cũng gọi là Thỉnh vấn.