Tham Bệnh

《貪病》 tān bìng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho bệnh Tham Ái. Tâm Tham Ái thường gây bệnh Phiền Não cho loài hữu tình, làm hại Thiện Tâm xuất thế. Phải tu Bất Tịnh Quán để Đối Trị bệnh này. [X. kinh Niết Bàn Q. 39. (bản Bắc)]. (xt. Tam Bệnh).