Tây Tịnh

《西淨》 xī jìng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Tây ti. Nhà vệ sinh dành riêng cho chư tăng thuộc Tây Tự sử dụng. Đây là một nơi mà lúc nào cũng phải được giữ gìn cho sạch sẽ, nên gọi là Tịnh, tên khác của nhà vệ sinh. Trong Thiền Tông, khi vào 3 nơi: Nhà tắm, Tăng ĐườngTây Tịnh, tuyệt đối không được cười nói, vì thế gọi là Tam Mặc Đường (3 nhà im lặng). [X. môn Điện Đường trong Thiền Lâm Tượng Khí Tiên]. (xt. Tam Mặc Đường, Tây Tự).