Tào Sơn Tứ Cấm
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Bài kệ tụng Tứ cấm do Thiền Sư Tào Sơn Bản Tịch đời Đường sáng tác để khai thị người học. Theo Ngũ Đăng Hội Nguyên quyển 13 (Vạn tục 138, 237 hạ), Tứ cấm kệ là: Mạc hành tâm xứ lộ, Bất quải Bản Lai y; Hà tu chính nhẫm mạ, Thiết kị vị sinh thời (Chớ đi đường tâm xứ, Đừng khoác áo Bản Lai; Sao cần phải như thế, Rất kị lúc chưa sinh).
1. Chớ đi đường tâm xứ: Đường tâm xứ là ý thức; truy cầu ý thức là thường tình, nhưng buông bỏ ý thức chính là chỗ tu đạo của người tu.
2. Đừng khoác áo Bản Lai: Áo xưa nay vốn có không cần phải đặc biệt thu giữ, ví dụ người tuđạo đừng truy tìm Bản Lai Diện Mục, vì Bản Lai Diện Mục ở ngay đó rồi, không cần tìm kiếm.
3. Sao cần phải như thế: Vật đặc thù hoàn toàn chẳng phải chân thực.
4. Rất kị lúc chưa sinh: Nếu có chưa sinh thì ắt có hiện sinh và đã sinh; nếu chỉ có hiện tại mới là tuyệt đối thì không cần Phân Biệt nữa, nên nói là rất kị. [X. Động Thượng Cổ Triệt Q.thượng].
1. Chớ đi đường tâm xứ: Đường tâm xứ là ý thức; truy cầu ý thức là thường tình, nhưng buông bỏ ý thức chính là chỗ tu đạo của người tu.
2. Đừng khoác áo Bản Lai: Áo xưa nay vốn có không cần phải đặc biệt thu giữ, ví dụ người tuđạo đừng truy tìm Bản Lai Diện Mục, vì Bản Lai Diện Mục ở ngay đó rồi, không cần tìm kiếm.
3. Sao cần phải như thế: Vật đặc thù hoàn toàn chẳng phải chân thực.
4. Rất kị lúc chưa sinh: Nếu có chưa sinh thì ắt có hiện sinh và đã sinh; nếu chỉ có hiện tại mới là tuyệt đối thì không cần Phân Biệt nữa, nên nói là rất kị. [X. Động Thượng Cổ Triệt Q.thượng].