Tạng Tuấn

《藏俊》 cáng jùn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Zōshun, 1104-1180: vị Học Tăng của Pháp Tướng Tông sống vào khoảng cuối thời Bình An, vị Tổ đời thứ 47 của Nguyên Hưng Tự (, Gankō-ji), húy là Tạng Tuấn (), thường được gọi là Bồ Đề Viện Thượng Cang (), Bồ Đề Viện Tăng Chánh (), Bát Thiệt Tăng Chánh (), hiệu là Giáo Minh Phòng (); xuất thân vùng Trì Cừu (), Đại Hòa (, Yamato, thuộc Nara []); họ Cự Thế (). Ông theo hầu hạ Giác Tình ()Hưng Phước Tự (, Kōfuku-ji), rồi học Pháp Tướng cũng như Duy Thức với Lương Khánh (), v.v. Thể theo lời thỉnh cầu của quan Tả Đại Thần Đằng Nguyên Lại Trường (), thỉnh thoảng ông có thuyết giảng về Nhân Minh. Năm 1155, ông tham gia Hội Duy Ma, rồi đến năm 1168 thì làm giảng sư cho hội này, và đến năm 1178 thì được bổ nhiệm làm Quyền Luật Sư. Năm sau, ông làm chức Biệt Đương của Nguyên Hưng Tự, đến năm 1178 thì được thăng chức lên làm Quyền Thiếu Tăng Đô. Ông đã từng làm giảng sư cho Hội Pháp Hoa Bát Giảng cũng như Tối Thắng Giảng ở Pháp Thành Tự (), rồi làm chức Quyền Biệt Đương của Hưng Phước Tự, và sau khai sáng ra Bồ Đề Viện trong khuôn viên chùa này. Đệ Tử ông có Tín Viên (), Giác Hiến (), Huyền Duyên (), Huệ Phạm (), v.v. Năm 1214, ông làm chức Tăng Chánh và được truy tặng Pháp Ấn. Trước tác của ông để lại có Nhân Minh Sớ Sao () 41 quyển, Duy Thức Luận Đệ Lục Quyển Sao () 4 quyển, Pháp Hoa Huyền Tán Văn Tập () 1 quyển, v.v.