Tán Tâm Niệm Phật
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Tán Tâm xưng danh, Vô quán xưng danh. Đối lại: Định Tâm Niệm Phật. Niệm Danh Hiệu Phật với tâm Tán Loạn. Tức không định kì hạn, không theo Tác Pháp, Không Quán tưởng thân tướng tốt đẹp của Phật, không Phân Biệt thời gian, nơi chốn, cảnh duyên... mà chỉ xưng niệm Danh Hiệu với tâm Tán Loạn. Ngài Tuệ viễn ở chùa Tịnh ảnh đời Tùy cho rằng năng lực của Tán Thiện yếu ớt, không trừ diệt được trọng tội Ngũ Nghịch, cho nên không được vãng sinh. Nhưng ngài Thiện Đạo đời Đường thì chủ trương Niệm Phật theo Bản Nguyện, tuy chỉ xưng niệm Danh Hiệu Phật với tâm Tán Loạn, nhưng nhờ Nguyện Lực của Phật Di đà nên cũng được vãng sinh. Lại Thai Tông Nhị Bách Đề quyển 10 cũng cho rằng năng lực của Tán Tâm Niệm Phật diệt trừ được trọng tội mà vãng sinh Cực Lạc. [X. kinh Quán vô lượng thọ; Quán Vô Lượng Thọ Kinh Nghĩa Sớ Q.hạ (Tuệ viễn); Vãng sinh yếu tập Q.hạ, phần cuối]. (xt. Niệm Phật).