Tân Luật Gia

《新律家》 xīn lǜ jiā

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại: Cựu Luật Gia. Chỉ cho những nhà Luật học mới. Các luật Tứ phần, Ngũ Phần là những luật dịch cũ, còn luật Hữu Bộ do ngài Nghĩa Tịnh dịch vào đời Đường là luật dịch mới. Bởi vậy, những nhà lấy luật Hữu Bộ làm chỗ y cứ để soạn thuật, gọi là Tân Luật Gia. Nhưng xưa nay phần nhiều thường căn cứ vào những sách chú giải mà bàn về mới, cũ. Như Hành sự sao của ngài Nam Sơn đời Đường, Tư trì kí của ngài Nguyên Chiếu đời Tống... thuộc về luật cũ nên được gọi là Cựu Luật Gia. Còn Nam hải kí qui Nội Pháp truyện của ngài Nghĩa Tịnh đời Đường, Khai tông kí của ngài Hoài Tố, Sức tông kí của ngài Định tân... thì thuộc về luật mới nên gọi là Tân Luật Gia.