Tam Yếu

《三要》 sān yào

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: 3 yếu tố quan trọng, có 2 nghĩa. (1) Đạo gia cho Tam Yếu là tai, mắt và miệng. Như trong Âm Phù Kinh () có đoạn: “Cửu Khiếu chi tà, tại hồ Tam Yếu, khả dĩ động tĩnh (, Chín Lỗ sai lầm, ở ba điểm chính, có thể động tĩnh).” Thái Công giải thích rằng: “Tam Yếu giả, nhĩ, mục, khẩu dã (, ba nơi trọng yếu là tai, mắt, miệng).” (2) Chỉ cho 3 yếu tố quan trọng trong mỗi một Huyền Môn, do Thiền Sư Lâm Tế Nghĩa Huyền cử xướng. Đó là: (a) Trong lời nói không có Phân Biệt tạo tác; (b) Chư vị thánh đều phải vào thẳng chỗ huyền áo; (c) Dứt bặt ngôn ngữ. Trong Thiền Gia Quy Giám (, Tục Tạng Kinh Vol. 63, No. 1255) giải thích rằng: “Tham Thiền tu cụ Tam Yếu, nhất hữu đại Tín Căn, nhị hữu đại phẫn chí, Tam Hữu đại nghi tình (, Tham Thiền phải có đủ ba yếu tố chính, một là có Tín Căn lớn, hai là có chí giận dữ lớn, ba là có nghi tình lớn).” Hay trong Thiền Lâm Loại Tụ (, Tục Tạng Kinh Vol. 67, No. 1299) quyển 6, phần Thị Chúng (), lại có đoạn: “Phù Nhất Cú ngữ tu cụ Tam Huyền Môn, nhất Huyền Môn tu cụ Tam Yếu, hữu quyền hữu dụng (, phàm một câu nói phải có Ba Huyền Môn, một Huyền Môn phải có Ba Yếu, có quyền có dụng).”