Tâm Tuệ

《心慧》 xīn huì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại với thân giới mà gọi là Tâm Tuệ. Nghĩa là thân giữ gìn Giới Pháp, tâm tìm cầu trí tuệ. Kinh Niết Bàn (bản Bắc) quyển 28 (Đại 12, 534 thượng) nói: Thân giới Tâm Tuệ, Bất Động như núi.