Tam Tông Nhị Đế

《三宗二諦》 sān zōng èr dì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho thuyết Chân Đế và Tục đế nói trong luận Tam Tông của ẩn sĩ Chu Ngung đờiNamTề.
1. Bất Không giả danh: Như sắc, không nói trong kinh, thực tính của chúng là không, cho nên gọi là Không; còn giả sắc chẳng phải không, đây chính là thực tính. Không không có thực tính, nên là Chân Đế, Bất Không là giả danh, nên là Tục đế.
2. Không giả danh: Tất cả các pháp đều do Nhân Duyên mà thành, vì thế nên có cái thể giả danh. Nếu đem các duyên ấy mà phân tích thì đều Bất Khả Đắc, bởi vậy, thể củagiả danh là Tục đế, Bất Khả Đắc mới là Chân Đế.
3. Giả danh không: Giả danh thì rõ ràng tức là không. Đại Thừa Huyền Luận quyển 1 cho rằng 2 đế này tương đương với Nhị Đế, lớp đầu trong 4 lớp Nhị Đế. Còn Nhị Đế Chương quyển hạ thì cho Bất Không giả danh là Thử Lâu Lật Nhị Đế, cònKhông giả danh là Án Qua Nhị Đế. Giả danh không có nguồn gốc từ câu nói sau đây của ngài Tăng Triệu (Đại 42, 29 hạ): Vì vật chẳng phải vật thật nên là giả vật; vì là giả vật nên tức là không. [X. Trung quán luận sớ Q. 2., phần cuối]. (xt. Nhị Đế).