Tam Thị Kệ

《三是偈》 sān shì jì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Tam Đế kệ. Chỉ cho 1 bài kệ của phẩm Quán Tứ Đế trong Trung Luận do ngài Long Thụ soạn (Đại 30, 33 trung): Chúng nhân Duyên Sinh Pháp Ngã thuyết tức thị vô Diệc vi Thị Giả danh Diệc thị Trung Đạo nghĩa (Pháp do các duyên sinh Ta nói tức là không Đó chính là giả danh Cũng là Nghĩa Trung đạo). Bài kệ này được xem là nghĩa chung của các Kinh Điển thuộc hệ Trung quán của họcpháiTrung quán. Nghĩa là tất cả các pháp Thế Gian đều do những thứ Nhân Duyên kết hợp sinh thành, hoàn toàn không có tự tính cố hữu; những sự vật thực tại mà con người nhận biết chỉ là các Danh Ngôn, khái niệm rỗng không được bày đặt ra, chứ chẳng có thực chất gì cả. Đối với các pháp do Nhân Duyên sinh, 1 mặt thừa nhận chúng chỉ là giả danh, mặt khác lại thấy suốt tính không của chúng, đó chính là Trung Đạo. Các tông Tam Luận, Thiên thai của Trung Quốc ở thời đại Tùy, Đường đều đặc biệt phát huy bài kệ này mà hình thành hệ thống của mỗi tông.