Tâm Thanh Tịnh

《心清淨》 xīn qīng jìng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tâm trong sạch, sáng suốt do xa lìa những ý niệm tà vạy, nhơ nhớp. Theo phẩm Thân chuyển thanh tịnh thành Bồ Đề trong luận Cứu Cánh Nhất Thừa bảo tích quyển 4, Tâm Thanh Tịnh được chia làm 2 loại:
1. Tự tính thanh tịnh: Tâm tính của người ta vốn thanh tịnh, không nhiễm ô.
2. Li cấu thanh tịnh: Tức xa lìa tất cả Khách Trần Phiền Não mà được thanh tịnh.(xt. Thanh Tịnh).