Tâm Phược

《心縛》 xīn fù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Sự trói buộc tâm, chỉ cho vọng tưởng. Vì những ý tưởng Mê Vọng trói buộc tâm con người nên gọi là Tâm Phược. Kinh Lăng già quyển 2 (Đại 16, 496 hạ) nói: Tướng kia chính là lỗi, đều do Tâm Phược sinh.