Tam Giai Phật Pháp

《三階佛法》 sān jiē fó fǎ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Tam giai Biệt Tập, Tam giai tập lục, Tam giai tập, Tứ quyển tam giai. Tác phẩm, 4 quyển, do ngài Tín Hành (549-594) soạn vào năm Khai hoàng 12 (592) đời Tùy và được thu vào Đại chính tạng tập 85, cũng được thu chép vào thiên Tam Giai Giáo chi nghiên cứu của học giả Thỉ Xuy Khánh Huy người Nhật bản. Sách này là giáo điển căn bản của Tam Giai Giáo thịnh hành 1 thời váo các đời Tùy Đường và cũng là Thánh Điển được giáo đồ Tam giai tôn sùng nhất. Vào các đời Tùy, Đường, Tam Giai Giáo đã từng nhiều lần bị triều đình cấm lưu hành, nên sách này cũng như các sách vở khác của Tam Giai Giáo hầu hết đã bị thất truyền. Nhưng, thời gần đây, toàn bộ 4 quyển của sách này đã được tìm thấy ở chùa Hưng thánh tại Kyoto, Nhật bản. Còn trong các di vật văn hóa đào được ở Đôn hoàng cũng bao gồm các mảnh đứt rách của quyển 2, quyển 3 sách này; quyển 2 do ông A. Stein thu tập, hiện được cất giữ ở viện bảo tàng Đại anh tại Luân đôn, quyển 3 thì do ông P. Pelliot sở hữu và hiện được tàng trữ ở thư viện Quốc gia tại Ba lê. Lại theo tác phẩm Tam Giai Phật Pháp mật kí đào được ở Đôn hoàng thì nội dung sách này có thuyết Ba đại đoạn, Mười tử đoạn, Hai mươi lăm tử cú. Đại đoạn thứ Nhất Căn cứ vào Tập KhíQuá Khứ mà giải thích rõ về nghĩa của Căn Cơ Tam giai; Đại đoạn thứ hai căn cứ vào con người hiện tại mà bàn về sự tà chính của Tam giai; Đại đoạn thứ ba thì trước hết căn cứ vào kinh giáo được bẩm thụ mà nêu rõ pháp Tam giai có thượng trung hạ, nhẹ nặng, cạn sâu khác nhau, sau đó căn cứ vào Bi Điền(ruộng thương), kính điền(ruộng kính) mà nói rõ rằng người Tam Giai Giáo nương theo cảnh mà Khởi Hành, sự Lợi Ích và duyên do của sự Khởi Hành ấy... [X. Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 12.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 10.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 18.]