Tam Cử
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Ba tội được nêu ra (cử) để chúng tăng xét xử trong khi làm pháp Yết Ma. Người vi phạm 1 trong 3 tội này thì bị đuổi ra khỏi đại chúng. Tam Cử là:
1. Bất Kiến Cử: Người phạm tội, sau khi được người khác thành thực khuyên bảo nhưng vẫn không chịu thừa nhận là mình có tội.
2. Bất Sám Cử: Người có lỗi nhưng không có tâm ăn năn sửa đổi.
3. Ác Kiến bất xả cử: Người cho mình biết tất cả pháp do đức Phật nói, đồng thời chủ trương phạm Dâm Dục không phải là chướng ngại đạo pháp. [X. Tứ phần luật san phồn bổ khuyết hành sự sao Q.thượng, phần 1, phần 2; thiên Trị nhân trong Tăng Yết Ma Q.hạ].
1. Bất Kiến Cử: Người phạm tội, sau khi được người khác thành thực khuyên bảo nhưng vẫn không chịu thừa nhận là mình có tội.
2. Bất Sám Cử: Người có lỗi nhưng không có tâm ăn năn sửa đổi.
3. Ác Kiến bất xả cử: Người cho mình biết tất cả pháp do đức Phật nói, đồng thời chủ trương phạm Dâm Dục không phải là chướng ngại đạo pháp. [X. Tứ phần luật san phồn bổ khuyết hành sự sao Q.thượng, phần 1, phần 2; thiên Trị nhân trong Tăng Yết Ma Q.hạ].