Tam Chuyển Pháp Luân Kinh

《三轉法輪經》 sān zhuǎn fǎ lún jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Dharmacakrasùtra. Kinh, 1 quyển, do ngài Nghĩa Tịnh dịch vào đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 2. Lúc mới thành đạo, đức Phật đến vườn Lộc dã tuyên giảng về lí Tứ Đế cho 5 vị tỉ khưu là các ngài Kiều trần như... nghe. Vì đức Phật giảng giải 3 lần, mỗi lần có 4 hành tướng, nên gọi là Tam Chuyển Thập Nhị Hành Tướng mà thành kinh này. Kinh này còn có 1 bản dịch khác là kinh Chuyển Pháp Luân, 1 quyển, do ngài An Thế Cao dịch vào đời Đông Hán. Kinh này được xem là bản Tuyên ngôn khai giáo của đức Phật và là nền tảng của giáo nghĩa. Phật giáo Nam truyền cũng có kinh này.