Tâm Châu

《心珠》 xīn zhū

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho tâm tính của Chúng Sinh. Vì tâm tính của Chúng Sinh xưa nay vốn thanh tịnh, ví như hạt Minh Châu trong sáng, nên gọi là Tâm Châu.