Tai Hoạn

《灾患》 zāi huàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho các chướng ngại làm phương hại việc Hướng Thượng tu đạo, gồm 8 thứ là tầm(tìm cầu), tứ(rình xét), khổ, vui, lo mừng, thở ra và hít vào. Tám thứ này ngăn trở việc tiến vào Đệ Tứ Thiền cõi Sắc, vì thế gọi là Bát Tai Hoạn.