Sum Điền Ngộ Do

《森田悟由》 sēn tián wù yóu

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Morita Goyō, 1834-1915: vị tăng của Tào Động Tông Nhật Bản, sống dưới thời đại Minh Trị, vị trú trì đời thứ 64 của Vĩnh Bình Tự, vị Quản Trưởng của Tào Động Tông, đạo hiệu là Đại Hưu (), hiệu Lục Trạm (), Không Hoa (), nhụ là Tánh Hải Từ Thuyền Quốc Sư (), xuất thân vùng Vĩ Trương (, Owari). Năm 1841, ông theo xuất gia với Long Sơn Thái Môn () ở Long Quang Viện () vùng Danh Cổ Ốc (, Nagoya), Vĩ Trương, đến năm 1860 thì kế thừa dòng pháp của vị pháp huynh là Bạch Long (). Ông đã từng sống qua vài nơi như Long Đức Tự (), Thiên Long Viện (), Thiên Đức Viện () ở Kim Trạch (, Kanazawa), rồi Tổng Trì Tự (, Sōji-ji), và năm 1888 ông hoàn thành bản Động Thượng Hành Trì Quỹ Phạm (). Vào năm 1891, ông làm Quán Thủ Vĩnh Bình Tự. Trong khoảng thời gian nầy ông đã nổ lực giải quyết êm xuôi cuộc phân ly giữa hai chùa Vĩnh Bình Tự và Tổng Trì Tự. Đến năm 1895, ông được cử làm Quản Trưởng Tào Động Tông. Trước tác của ông có Sư Nhũ (), Động Thượng Hóa Đạo Yếu Nghĩa (), Thiền Giới Pháp Thoại (), Phật Giới Lược Nghĩa (), Ngộ Do Thiền Sư Pháp Thoại Tập (), Đại Hưu Ngộ Do Thiền Sư Quảng Lục ().