Sư Tử Thân Trung Trùng

《師子身中蟲》 shī zi shēn zhōng chóng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gọi tắt: Sư trùng. Trùng trong thân sư tử trở lại ăn thịt sư tử; ví dụ hạng tỉ khưu xấu ác vào trong cửa Phật, trở lại phá hoại Phật Pháp. Theo kinh Liên Hoa diện quyển thượng thì con sư tử tuy đã chết, nhưng trăm thú vẫn sợ uy của nó nên không dám đến ăn thịt, chỉ có những con trùng ở ngay trong thân sư tử trở lại ăn thịt sư tử mà thôi. Phật Pháp cũng thế, Ngoại Đạo thiên ma không phá hoại được, chỉ do các Tỳ khưu xấu ác ở trong Phật Pháp, như những trùng độc, trở lại phá hoại Phật Pháp. [X. phẩm Chúc Lụy trong kinh Nhân Vương Bát Nhã Ba La Mật Q.hạ; Thành Duy Thức Luận Thuật Kí Q. 4., phần đầu].