Sư Bảo

《師保》 shī bǎo

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bậc sư trưởng che chở cho Đệ Tử, chỉ dạy cho họ tu hành các pháp lành để không bị đọa vào đường ác, nên gọi là Sư Bảo. [X. kinh Tăng nhất a hàm Q. 14.; luận Đại trí độ Q. 1.].