Sơ Dạ

《初夜》 chū yè

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: prathama-yāma, Pāli: paṭhama-yāma: đầu đêm còn gọi là sơ canh (, canh đầu), là một trong 6 thời khắc trong một ngày đêm; tức khoảng 8 giờ tối sau buổi trưa. Trong Kinh Điển thường dùng thuật ngữ này. Như trong Tứ Phần Luật (, Taishō Vol. 22, No. 1428) quyển 53 có câu: “Ư thực trung năng tri chỉ túc, Sơ Dạ Hậu Dạ tinh tấn giác ngộ (, ngay trong khi ăn có thể biết đủ và dừng lại, đầu đêm giữa đêm tinh tấn giác ngộ).” Hay trong Đại Trí Độ Luận (, Taishō Vol. 25, No. 1509) quyển 16 lại có đoạn: “Hành Giả Như Thị, ư Thiện Pháp trung, Sơ Dạ, trung dạ, Hậu Dạ, tụng kinh, tọa Thiền, cầu Chư Pháp Thật Tướng (, Hành Giả như vậy, ở trong Thiện Pháp, đầu đêm, giữa đêm, cuối đêm, tụng kinh, ngồi Thiền, cầu Thật Tướng các pháp).” Hoặc trong Pháp Hoa Kinh Hiển Ứng Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 78, No. 1540) quyển 1, phần Thiên Thai Tảo Thiền Sư (), cũng có đoạn: “Sơ Dạ tọa Thiền, nãi kiến nhất cửu đầu long tùng địa Dũng Xuất, thượng thăng Hư Không (, Thiền Sư đầu đêm ngồi Thiền, bèn thấy một con rồng chín đầu từ đất vọt ra, bay lên Hư Không).”