Sắc Tức Thị Không
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạn: Rùpaô-zùnyatà hoặc Yad rùpaô sà zùnyatà. Đối lại: Không Tức Thị Sắc. Sắc tức là không, câu này có xuất xứ từ Bát Nhã Tâm Kinh do ngài Huyền Trang dịch. Chữ Sắc, theo nghĩa rộng, chỉ chung cho vật chất. Câu này có nghĩa là tất cả Hiện Tượng đều là không vô, hư huyễn, chẳng có thực thể. Tiểu Thừa cho con người là do 5 uẩn hòa hợp, trong đó không có thực thể tồn tại độc lập nên nói Nhân Vô Ngã. Đại Thừa chẳng những cho nhân Vô Ngã mà ngay cả 5 uẩn cũng hư giả chẳng thật, nên nói Pháp Vô Ngã. Nói 5 uẩn đều không, tức là bất luận Hiện Tượng vật chất (tương đương với sắc) hay Hiện Tượng tinh thần (thụ, tưởng, hành, thức), đều thuộc pháp Nhân Duyên sinh, không có tự thể cố định bất biến, vì thế Bản Chất của sắc là không. [X. Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh; phẩm Thực tế trong kinh Đại phẩm Bát Nhã Q. 25.; kinh Liễu Nghĩa Bát Nhã Ba La Mật đa; phẩm Nhập Bất Nhị Pháp Môn kinh Duy Ma Q.trung; luận Đại trí độ Q. 90.; phẩm Quán Hành Trung Luận Q. 2.; Bát Nhã tâm kinh sớ; Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh tán; Hoa nghiêm chú Pháp Giới Quán Môn]. (xt. Không Tức Thị Sắc).