Quy Tông Tự

《歸宗寺》 guī zōng sì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chùa ở chân núi nam Lô Sơn, huyện Tinh Tử, tỉnh Giang Tây, Trung Quốc. Ngôi chùa này do Hữu tướng quân Vương Hi chi phá bỏ nhà cũ của mình để xây cất chùa vào năm Hàm khang thứ 6 (340) đời Đông Tấn, cúng dường Tam Tạng Phật Đà Da Xá. Khoảng năm Nguyên hòa (806-820) đời Đường, Thiền Sư Trí Thường lại xây dựng thêm. Các văn nhân như Bạch lạc thiên, Vương bột... cũng thường đến hỏi đạo. Về sau, chùa trở thành Thiền Viện. Năm Thái bình hưng quốc thứ 9 (984) đời Tống, ngài Đạo Thuyên làm Trụ trì, đạo, tục qui tụ rất đông, môn phong phát đạt. Sau, các ngài Khắc văn, Chính hiền, Đàm Hoa, Tuệ nam... nối nhau trụ trì, chùa trở thành một đại Đạo Tràng của Thiền gia. Hiện nay, các kiến trúc trong chùa như Đại Hùng Bảo điện, Tì lô điện, Thiên vương điện... vẫn còn đầy đủ. Sân chùa có đài lư hương kiểu đời Tống, trên đỉnh núi phía sau chùa tương truyền có tháp Xá Lợi do ngài Phật Đà Da Xá kiến tạo, Cảnh Trí rất thanh thoát. [X. Lương Cao Tăng Truyện Q. 2.; Tống Cao Tăng Truyện Q. 17.; Cảnh Đức Truyền Đăng Lục Q. 7., 20, 23, 26; Cổ kim đồ thư tập thành phương chức điển thứ 870;Sơn xuyên điển thứ 138].