Quảng Hoằng Minh Tập
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tác phẩm, 30 quyển, do Luật Sư Đạo Tuyên (596-667) soạn vào niên hiệu Lân đức năm đầu (644) đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 52. Ngài Đạo Tuyên trứ tác rất nhiều, được khen là Luật Sư Tăng hựu đời Lương tái sinh. Tác phẩm này và Tập Cổ Kim Phật Đạo Luận Hành 4 quyển đều là những điển tịch quan trọng của Phật giáo. Bộ Hoằng Minh Tập đời Lương (do ngài Tăng Hựu soạn) thu chép những nhà Hộ Pháp từ đời Đông Tấn đến Tống, Tề, Lương; còn Quảng Hoằng Minh Tập là tác phẩm thu chép hơn 130 vị từ thời Lục Triều đến đời Đường. Sách này tuy là Tục biên của Hoằng Minh Tập, nhưng vì nội dung trình bày hơi khác nên không gọi Tục mà gọi Quảng, ghi chép sự hưng phế của Phật giáo qua các triều đại từ khi truyền vào Trung Quốc cho đến đầu đời Đường; các cuộc tranh luận giữa Phật giáo và Đạo Giáo, sự bàn thảo về nghĩa lí của Phật giáo... Mỗi khi gặp các vấn đề liên quan đến Ngoại Điển thì Tác Giả thường nêu ra những luận thuyết, văn thư, thi phú, chiếu lục... tư liệu rất phong phú để so sánh. Toàn sách gồm 296 thiên chia làm 10 loại; Qui chính, Biện hoặc, Phật đức, Pháp nghĩa, Tăng hạnh, Từ tế, Giới công, Khải phúc, Hối tội và Thống qui. Những bản văn đơn lẻ, truyện kí rời rạc rất dễ bị thất lạc xưa nay, may mắn được sách này gom chép lại mới còn truyền đến đời sau. Đây là tư liệu cực kì quí giá. [X. Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 20.; Tống Cao Tăng Truyện Q. 14.].