Quán Tâm

《觀心》 guān xīn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Quán Chiếu tâm mình để thấy rõ bản tính của tâm. Đặc Biệt Tông Thiên thai hay dùng từ Quán Tâm, như Nhất Tâm Tam Quán, Nhất Niệm Tam Thiên... đều là những dụng ngữ có liên quan đến Quán Tâm. Tu Nhất Tâm Tam Quán tức là đối với một niệm vọng tâm của chính mình, cùng lúc phải quán nó là Giả, là Không, là Trung. Đối tượng của sự quán sát là Tâm, Phật và Chúng Sinh, trong đó, tự Quán Tâm mình là dễ dàng nhất và cũng là quan trọng nhất. Bởi vì Tâm là gốc rễ của muôn vật, mà cũng là cội nguồn của Mê Vọng, cho nên cần phải quán xét bản tính của tâm mình. Diệu Pháp Liên Hoa Kinh Huyền Nghĩa quyển 2, phần đầu (Đại 33, 696 thượng) nói: ... Những pháp được trình bày ở trên đâu có khác với tâm? Nhưng vì pháp Chúng Sinh thì quá rộng, mà Phật Pháp thì lại quá cao siêu, cho nên đối với những người mới học là rất khó. Còn tâm, Phật và Chúng Sinh thì cả 3 đều không sai khác, thế nên chỉ cần tự Quán Tâm mình thì dễ dàng hơn. [X. Pháp Hoa Huyền Nghĩa thích tiêm Q. 7., phần đầu; Ma Ha Chỉ Quán Q. 5., phần đầu; Chỉ Quán phụ hành truyền hoằng quyết Q. 5., phần 3].