Quải Giác Linh Dương Bất Kiến Tung

《掛角羚羊不見蹤》 guà jiǎo líng yáng bù jiàn zōng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Chỉ cho ngôn ngữ Hành Vi không để lại mảy may dấu vết nhiễm ô nào. Giathái Phổ Đăng Lục quyển 29 có chép bài kệ tụng của Quốc thanh giản đường Cơ Thiền Sư gởi cho vị tăng xây tháp Phổ đồng như sau (Vạn tục 137, 211 hạ): San san ngọc cốt bản linh lung Quải Giác Linh Dương Bất Kiến Tung. Đặc địa tác đình đồ thậm mạ? Vị lân tùng trúc dẫn thanh phong. Tạm dịch: Sáng ngời xương ngọc vốn linh lung Dê núi sừng treo biến mất tung Dựng đình muốn vẽ chi nơi đó? Làn gió thoảng qua ngọn trúc tùng. Bởi vì con dê rừng ban đêm treo sừng lên cây mà ngủ, Chân Không chạm đất, cho nên không lưu lại dấu vết. Trong Thiền Lâm, hình ảnh này được dùng để miêu tả cảnh giới Tự Tại vô ngại của bậc đại ngộ triệt để.

Quải Giác Linh Dương Bất Kiến Tung. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/quai-giac-linh-duong-bat-kien-tung. Truy cập 06/04/2026.