Quả Đức

《果德》 guǒ dé

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho Công Đức của quả vị nhờ tu hành mà chứng được, cũng chỉ cho vô lượng Công Đức mà quả Phật có đủ, như Niết Bàn có 4 đức: Thường, lạc, ngã, tịnh. [X. An Lạc Tập Q.thượng].