Phương Đẳng Thời

《方等時》 fāng děng shí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho thời kì đức Phật tuyên nói các kinh Phương Đẳng, là thời thứ 3 trong 5 thời phán giáo của tông Thiên thai. Tức là thời kì bắt đầu từ năm thứ 12 sau khi đức Phật thành đạo, Ngài nói các kinh Phương Đẳng như kinh Duy Ma, kinh Kim Quang Minh... trong khoảng 8 năm. (xt. Ngũ Thời Bát Giáo).